Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2007

Cái Ô - tô

Lúc tôi với Mi-ska còn rất nhỏ, chúng tôi chỉ muốn được đi xe ô tô. Thế mà chẳng làm sao thực hiện được. Đã bao nhiêu lần chúng tôi hỏi xin các chú lái xe, nhưng không ai muốn chở chúng tôi đi cả. Một lần đang chơi trong sân, chúng tôi thấy một chiếc ô tô dừng lại trên đường, ngay cạnh cổng sân nhà chúng tôi. Chú lái xe bước xuống, rồi đi đâu đó không biết. Chúng tôi mon men đến gần, tôi bảo:

- Đây là xe “Von-ga”.

- Không phải, đây là “Mát-xcơ-vich”

- Cậu biết nhiều quá nhỉ, tôi nói.

- Tất nhiên, “Mát-xcơ-vich”, Mi-ska nói. Nhìn xem này, cái mũ này đẹp đấy chứ.

- Cái gì? Tôi nói, mũ à? Bọn con gái mới có “cái mũ” như thế. Còn xe thì là “mui”. Cậu thấy không – khoang xe tuyệt quá.

Mi-ska nhìn và nói:

-ừ, cái bụng thế này đúng là “Mát-xcơ-vich”.

- Có bụng cậu thì có. Xe ô tô chẳng có cái bụng nào cả.

- Thì chính cậu bảo là “bụng” còn gì.

- “Khoang”, tớ nói như vậy. Chứ không phải là “bụng”. Trời ơi, cái cậu này, đã không biết lại hay nói.

Mi –ska lại gần phía sau xe, nó nói:

- Chẳng lẽ xe “Von-ga” lại có giảm chấn? Chỉ “Mát-xcơ-vich” mới có thôi.

- “Giảm chấn” là ở các toa xe lửa. Còn ở ô tô, cái này là thanh bảo vệ, quen gọi là pa-ra-sốc. Cả xe “Von-ga” và xe “Mát-xcơ-vich” đều có.

Mi-ska sờ tay vào thanh bảo vệ và nói:

- Có thể ngồi lên đây mà đi cũng được đấy.

- Không được đâu. Tôi bảo Mi-ska.

Còn nó thì bảo tôi:

- Nào, đừng có sợ thế. Ngồi lên đi một đoạn, rồi chúng mình nhảy xuống.

Chú lái xe quay lại, ngồi vào trong xe. Mi-ska đi đến, ngồi lên thanh bảo vệ, thì thầm:

- Ngồi lên nào, ngồi lên nào.

Tôi bảo:

- Không được.

Mi-ska dục:

- Nào, nhanh lên ! Xì, cậu đúng là thằng hèn.

Tôi chạy lại, ngồi bám vào bên cạnh. Xe chuyển bánh và tăng ga lao đi.

Mi-ska hoảng hồn:

- Tớ nhẩy đây! Tớ nhẩy đây!

- Đừng nhẩy, cậu sẽ bị thương đấy.

Nó khẳng định:

- Tớ nhẩy! Tớ nhẩy!

Và nó đã thò một chân xuống. Tôi liếc nhìn phía sau, một chiếc xe khác đang bám theo chúng tôi. Tôi hét lên:

- Đừng liều, Mi-ska, nhìn kìa, cái xe kia chẹt cậu mất.

Mọi người đi trên vỉa hè dừng cả lại nhìn chúng tôi. Chú công an ở ngã tư đường huýt còi. Mi-ska hoảng quá nhảy xuống, nhưng hai tay vẫn bám chắt vào thanh bảo vệ. Tôi túm lấy cổ áo kéo lên. Xe ô tô dừng lại rồi mà tôi vẫn cố kéo. Cuối cùng thì Mi-ska cũng ngồi được lên thanh bảo vệ. Mọi người vây kín chung quanh. Tôi kêu: “Giữ chặt vào, ngốc quá, chặt nữa vào”, làm mọi người không nhịn được cười. Tôi nhận ra là xe đã dừng, tụt xuống. Quá sợ hãi, Mi-ska cứ ngồi ngây. Tôi phải dùng sức kéo nó ra khỏi thanh bảo vệ. Chú công an chạy đến ghi số xe. Chú lái xe bước ra. Mọi người đổ dồn vào chú:

- Anh không thấy có chuyện gì đang xẩy ra ở phía sau sao?

Họ quên mất chúng tôi. Tôi thì thầm bảo Mi-ska:

- Mình đi nào.

Chuồn ra khỏi đám đông, chúng tôi chạy về phía ngã tư. Về tới nhà, chúng tôi mệt đứt cả hơi. Hai đầu gối Mi-ska tứa máu. ống quần rách bươm. Đó là do cậu ta đã có một chuyến đi bằng bụng trên đường nhựa. Thế nào nó cũng bị mẹ nó cho một trận ra trò.

Lát sau, Mi-ska bảo:

- Cái quần chẳng là gì, có thể vá lại. Đầu gối sẽ tự lành. Tớ chỉ lo cho chú lái xe. Phen này vì chúng mình, có khi lĩnh đủ. Cậu có thấy chú công an ghi số xe không?

Tôi nói:

- Đúng ra bọn mình phải ở lại nói cho mọi người biết là chú lái xe không có lỗi.

- Hay bọn mình viết thư cho chú công an. Mi-ska nói:

Chúng tôi bắt đầu viết thư. Viết đi, viết lại, đã hỏng gần hai chục tờ giấy. Cuối cùng thì cũng viết xong:

“Đồng chí công an quý mến! Đồng chí ghi số xe là không đúng. Có nghĩa là đồng chí ghi số xe là đúng, chỉ có điều không đúng là chú lái xe có lỗi. Chú ấy không có lỗi. Người có lỗi là cháu với Mi-ska. Chúng cháu đã bám vào mà chú ấy không biết. Chú lái xe tốt và chạy xe đúng”

Trên phong bì chúng tôi viết:

“Góc phố Goóc –ki và Ban-sai-a Gru-din-xcai-a. Cho chú công an nhận” Chúng tôi dán thư và bỏ vào thùng. Chắc thế nào thư cũng tới nơi.

Trên núi

Tụi trẻ hì hục làm cả ngày. Chúng say mê đắp một hòn núi tuyết trong sân. Chúng dùng xẻng xắn tuyết, hất về phía tường nhà kho, đắp thành một đống. Mãi gần giờ ăn trưa, hòn núi mới đắp xong. Chúng tưới nước lên hòn núi, rồi chạy tản về nhà ăn trưa.

- Ăn trưa đã, chúng nói, trong khi đó, hòn núi sẽ đông cứng lại. Ăn trưa xong, bọn mình sẽ mang giầy trượt tới, và sẽ cùng nhau trượt băng.

Cái cậu Kô-chka Tri-khốp ở căn hộ số sáu là đứa khôn lỏi. Nó không tham gia đắp núi, chỉ ngồi trong nhà nhìn qua cửa sổ xem mọi người làm gì. Các bạn gào lên gọi nó xuống, nó chỉ lắc đầu, khoát khoát tay sau cửa, làm như thể không làm sao ra được. Lúc thấy các bạn đã đi khỏi, nó vội vàng mặc áo quần, lắp bàn trượt và mò ngay xuống sân. Nó trượt giầy trượt băng trên đám tuyết, và “huỵch”. Nó chưa biết phải trượt thế nào cho đúng. Đến bên quả núi, nó trầm trổ.

- Ôi, một quả núi tuyết tuyệt vời đã được làm xong. Bây giờ ta sẽ trượt thử.

Vừa mới leo lên, đã ngã “huỵch” dán mũi xuống tuyết.

- ái chà, trơn ghê. Nó nói.

Nó đứng dậy, và một lần nữa “huỵch”. Có dễ phải đến mười lần như vậy. Nó không làm sao leo được lên núi.

“Làm sao đây?” Nó nghĩ.

Nghĩ mãi, nghĩ mãi, rồi cũng nghĩ ra; “Mình rắc cát lên và sẽ leo lên được”. Nó nhặt mảnh gỗ dán, và đến chỗ để dụng cụ dọn sân. ở đó có một thùng đựng cát.

Nó lấy cát trong thùng mang đến bên quả núi . Nó rắc cát lên phía trước rồi cứ thế leo lên cao dần. Và cuối cùng nó cũng leo lên đến đỉnh.

- Giờ thì ta có thể trượt được rồi!Nó nói.

Nó nhún chân, và một lần nữa lại “huỵch”, dán mũi xuống tuyết. Đôi giầy trượt băng không trượt trên cát được Kô-chka úp bụng trên tuyết, nói:

- Làm sao trượt trên cát được bây giờ?

Vừa lúc đó các bạn kéo tới! Chúng mình thấy quả núi đã bị rải toàn cát.

- Đứa nào mà phá hoại thế nhỉ? Chúng kêu ầm ỹ. Đứa nào đem cát rải lên núi, cậu có nhìn thấy không? Kô-chka.

- Không! Kô-chka nói, tớ không nhìn thấy ai. Đây là do tớ tự rải lên đấy, vì nó trơn quá, tớ không làm sao leo lên được.

- Ôi, cái cậu này, khôn ngoan nhỉ. Chẳng hiểu cậu nghĩ ra được cái gì. Bọn mình hì hục, hì hục làm, còn cậu thì đem cát đến phá. Bây giờ làm sao mà trượt được.

- Có thể lúc nào đó, Kô-chka nói, tuyết lại rơi, phủ hết cát, sẽ trượt được.

- Tuyết rơi à, ừ, có thể đấy, nhưng phải đợi hàng tuần lễ. Còn chúng tớ lại muốn trượt ngay.

- Đành vậy thôi, tớ biết rồi. Kô-chka nói.

- Cậu thì biết gì? Cậu chỉ biết làm gì để phá hỏng quả núi, còn làm sao để khắc phục, thì cậu chịu. Cầm lấy xẻng mau. Kô-chka tháo bàn trượt nhặt lấy cái xẻng.

- Hãy xúc tuyết rải lên cát, nhanh lên!

Kô-chka lấy xẻng hắt tuyết phủ lên cát, các bạn khác tưới nước vào.

- Bây giờ nó sẽ đông chắc lại, sau đó có thể trượt được.

Kô-chka cảm thấy làm việc thật thú vị. Nó cầm xẻng xẻ những bậc thang lên đến tận đỉnh. Nó nói:

- Để mọi người trèo lên đỉnh dễ dàng hơn, kẻo ngộ nhỡ, lại có ai đem cát đến chống trơn như tớ.

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2007

NGÀY SINH NHẬT


Một mùa thu nữa lại qua đi.Ta ,chính ta lại thêm một tuổi,thời gian tựa thoi đưa như bóng câu qua cửa.vẫn chưa làm được gì cho ta và cho người.Vẫn phải mải mê vật lộn với đời thường,với bao âu lo hạnh phúc và suy tư ,với buồn vui khắc khoải,nhưng mặc đời thịnh suy ta vẫn là ta.Còn nhiều điều phải làm cho ta và cho mọi người:

Không làm những việc ác,
Gắng làm mọi điều lành ,
Giữ tâm ý tronh sạch.

Đó chính là tông chỉ,là điều tiên quyết cho ta và các con của ta.giữ tâm sao cho sáng,gần lành lánh dữ,chứa thiện,giúp đỡ mọi người...Ôi,bấy nhiêu đó thiết nghĩ cũng là đủ lưng vốn cho cả một đời người rồi.

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2007

Cái mũ biết đi

Chú mèo con Va-xca ngồi trên sàn nhà, cạnh cái tủ kệ, vồ nghịch mấy con ruồi. Trên mặt tủ kệ, ngay sát mép, có một chiếc mũ. Chú mèo chợt thấy một con ruồi đậu xuống cái mũ. Nó dương vuốt nhẩy lên vồ, làm chiếc mũ trượt trên mặt tủ kệ. Va-xca vồ trượt ngã lăn quay xuống sàn nhà vừa lúc chiếc mũ rơi theo. Hấp! Chiếc mũ chúp kín chú mèo.

Va-lô-đi-a Va-đích cũng đang ngồi trong phòng. Hai đưa mải tô màu cho những bức tranh, không nhìn thấy chú mèo bị chiếc mũ chụp kín ra sao. Chúng chỉ nghe tiếng vật gì đó rơi xuống sàn nhà.

Va-lô-đi-a quay nhìn lại; thấy chiếc mũ trên sàn nhà, cạnh chân tủ kệ. Nó đi đến, định nhặt cái mũ, chẳng hiểu sao, tự nhiên nó kêu toáng lên:

- ối- ối- ối! Và chạy vội sang một bên.

- Cậu làm sao thế? Va-đích hỏi

- Nó…nó…nó biết đi.

- Ai biết đi cơ?

- Cái… cái …cái mũ.

- Cái cậu này rõ là… chẳng nhẽ lại có cái mũ nào biết đi.

Va-đích lại gần, nhìn cái mũ. Đột nhiên cái mũ bò thẳng về phía nó. Nó hoảng:

- ối! Và nhẩy tót lên đi văng. Va-lô-đi-a nhẩy lên theo.

Chiếc mũ bò ra giữa phòng và dừng lại. Hai đứa nhìn chiếc mũ, run rẩy vì sợ. Vừa lúc đó, chiếc mũ xoay mình, tiến về phía đi văng.

- ối! ối? Hai đứa lại kêu lên, tụt khỏi đi văng, chạy ra ngoài phòng xuống bếp, đóng chặt cửa lại.

- Tớ …tớ đi đây, Va-lô-đi-a nói.

- Đi đâu?

- Tớ về nhà tớ.

- Sao vậy?

- Tớ… tớ sợ… sợ cái mũ. Đây là lần đầu tiên tớ nhìn thấy một cái mũ đi lại trong phòng.

- Mà có thể có người nào buộc dây vào rồi kéo nó chạy cũng nên.

- Thế thì cậu vào xem thử đi.

- Chúng mình cùng đi. Tớ cầm thanh cời lò này. Nếu nó xông lại phía chúng mình, tớ sẽ phang cho một cái.

- Chờ một tý. Tớ cũng cầm một thanh cờ lò.

- Nhưng nhà tớ không còn cái nào khác.

- A! Tớ cầm cái gậy trượt tuyết vậy.

Hai đứa, một cầm thanh cời lò, một nắm gậy trượt tuyết mở hé cửa nhìn vào phòng.

- Nó đâu rồi nhỉ? Va-đích hỏi.

- Kia kìa, ở gần chân bàn.

- Bây giờ tớ sẽ phang cho nó một thanh cời lò. Cứ đế nó lại gần chút nữa.

Nhưng chiếc mũ cứ đứng im gần chân bàn, không hề nhúc nhích.

- A ha! Nó sợ rồi. Hai đứa mừng rỡ. Nó không dám bò lại phía chúng mình.

- Để tớ doạ cho nó một trận, Va-đích nói. Nó gõ gõ thanh cời lò xuống sàn nhà, quát:

- Ê này, cái mũ.

Thế mà cái mũ cứ đứng im.

- Nào, chúng mình đi lấy khoai tây, dùng khoai tây nã pháo vào nó, Va-lô-đi-a đề nghị.

Hai đứa quay xuống bếp, nhặt khoai tây trong giỏ, bắt đầu ném vào chiếc mũ. Ném mãi, ném mãi, cuối cùng Va-đích cũng ném trúng.

- Meo! Có cái gì đó kêu lên.

Nhìn kìa, từ dưới cái mũ thòi ra một chiếc đuôi xám, rồi một cẳng chân. Sau đó thì rõ, chú mèo con chui ra.

- Va-xca! Hai đứa reo lên sung sướng.

- Có lẽ nó đang ngồi trên sàn, bị chiếc mũ trên tủ kệ rơi xuống chụp kín Va-lô-đi-a đoán.

Va-đích ôm con mèo lên vuốt ve.

- Va –xca, Va-xca đáng yêu, làm sao em lại bị chiếc mũ chụp kín thế, hả…?

Nhưng Va-xca không trả lời. Nó chỉ ngoan ngoãn gừ gừ trong cổ, rồi lim dim mắt vì ánh sáng.

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2007

Chú công an

Trên đời này A-lích sợ các chú công an nhất. ở nhà, ai cũng đem công an ra doạ A-lích. Không nghe lời, người ta bảo nó:

- Này, chú công an đến bây giờ!

Nghịch ngợm một tý – lại bảo:

- Thế nào họ cũng đem mày nhốt vào đồn công an thôi.

Một lần A-lích lạc đường. Thậm chí nó cũng không biết sao lại như vậy. Nó ra sân chơi, sau đó chạy ra đường. Cứ vui chân chạy nhẩy, bỗng nó nhận ra mình ở một nơi xa lạ. Thế là, như những đứa trẻ khác, nó khóc. Mọi người vây quanh nó. Họ hỏi:

- Nhà cháu ở đâu?

Chính nó cũng không biết nhà mình ở đâu. Có người nói:

- Phải dắt nó đến công an. ở đó họ sẽ tìm ra địa chỉ nhà nó.

Còn A-lích, nghe nói đến công an, càng khóc to hơn. Vừa lúc đó, một chú công an đi đến. Chú cúi xuống sát A-lích, và hỏi:

- Cháu tên là gì?

A-lích ngẩng đầu, nhìn thấy chú công an, liền co cẳng chạy. Chỉ có điều nó không chạy xa được. Mọi người kịp tóm được, giữ nó lại, sợ nó chạy đâu mất.

Còn nó thì hét lên:

- Cháu không muốn vào công an, cháu không muốn, thà cháu cứ bị lạc mãi cũng được.

Mọi người bảo nó:

- Không nên bị lạc cháu ạ.

- Lạc mãi rồi cháu cũng tìm được nhà.

- Cứ thế thì ai giúp cháu tìm nhà được? Tự cháu chẳng tìm ra nhà mình đâu.

Chú công an lại đi đến gần. A-lích trông thấy, hét toáng lên, to đến nỗi chú công an đành phẩy tay, tránh xa và nấp sau cánh cổng. Mọi người nói:

- Nào, đừng kêu lên. Chú công an đi rồi. Cháu thấy không, làm gì có chú ấy ở đây.

- Không, chú ấy chưa đi. Đấy, chú ấy trốn sau cánh cổng, cháu thấy rồi.

Chú công an đứng sau cánh cổng nói ra:

- Mọi người hỏi họ tên họ của cháu. Tôi sẽ gọi điện về đồn nhờ giúp đỡ.

Một cô gái đến gần nói với A-lích:

- Cháu biết không, cô cũng có một anh bạn nhỏ. Cậu ấy không bao giờ bị lạc, vì cậu ấy biết họ tên của mình.

- Cháu cũng biết họ của mình- A-lích nói.

- à giỏi nhỉ, cháu thử nói xem nào.

- Ku-dơ-nét-sốp, còn tên là A-lếch-xan I-va-nô-vích.

- Ôi, cháu thật cừ khôi, cô ấy động viên, quả là cái gì cháu cũng biết thật.

Cô ấy lại chỗ chú công an, nói cho chú biết họ của A-lích. Chú công an gọi điện về đồn, lát sau chú đi tới, nói với mọi người.

- Nhà cháu bé cũng ở gần đây thôi, phố Pe-xtran-nai-a. Ai có thể dẫn cậu bé về nhà hộ tôi không? Chẳng hiểu vì sao thằng bé lại sợ tôi đến thế.

- Để tôi đưa về cho, cô lúc nãy hỏi tên họ A-lích nói.

Cô nắm tay A-lích dẫn về nhà. Chú công an đi phía sau. A-lích thấy yên tâm, không khóc nữa. Chỉ có điều nó luôn ngoái lại phía sau, nhìn chú công an và hỏi:

- Còn chú công an cứ theo sau làm gì?

Cháu đừng sợ chú ấy. Chú ấy là người giữ gìn trật tự. Cháu thấy không, cháu không muốn nói cho chú ấy biệt họ tên, nhưng cô đã cho chú ấy biết, chú ấy gọi điện về đồn. Người ta tìm ra ngay địa chỉ nhà cháu, vì ở đồn công an, tất cả họ tên địa chỉ đều có đăng ký rõ ràng.

Kể từ đó, A-lích không còn sợ các chú công an nữa. Nó biết các chú công an là người giữ gìn trật tự.

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2007

TRIỆU BÔNG HỒNG MỘT BẢN TÌNH CA BẤT HỦ

Chuyện kể rằng có chàng họa sĩ yêu thầm một cô ca sĩ. Cô gái có một điểm đặc biệt là rất yêu những bông hồng, yêu loài hoa tượng trưng cho tình yêu và hạnh phúc. Để làm đẹp lòng cô, chàng đã bán tất cả những gì mình có, nhà cửa, những bức tranh chàng yêu thích, để đổi lấy một triệu bông hoa hồng mang tặng cô và hy vọng..


Ảnh minh hoạ

Triệu bông hồng thắm (Миллион алых роз - tiếng Nga) là tên một ca khúc của Nghệ sĩ Nhân dân Liên Xô R.V. Pauls, phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Nga A.A.Voznesenski.

Bài thơ và bài hát đều dựa theo một câu chuyện trong quyển thứ năm "Бросок на юг" (Về phương nam) thuộc tiểu thuyết "Повесть о жизни" (Tiểu thuyết cuộc đời) của nhà văn K.G.Paustovsky viết năm 1960 về chuyện tình của họa sĩ tự học người Gruzia Niko Pirosmani (1862-?) với nữ ca sĩ người Pháp Marguerite tại Tiphlis (tên gọi cũ của Tbilisi)


Ảnh minh hoạ

Bài thơ: Triệu bông hồng.

Миллион алых роз

Triệu bông hồng

Жил был художник один,
Домик имел и холсты,
Но он актрису любил,
Ту, что любила цветы.

Он тогда продал свой дом,
Продал картины и кров,
И на все деньги купил
Целое море цветов.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен,
кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Утром ты встанешь у окна,
Может, сошла ты с ума?
Как продолжение сна,
Площадь цветами полна.

Похолодеет душа,
Что за богач здесь чудит?
А под окном, чуть дыша,
Бедный художник стоит.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен,
кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Встреча была коротка,
В ночь ее поезд увез,
Но в её жизни была
Песня безумная роз.
Прожил художник один,
Много он бед перенес,
Но в его жизни была
Целая площадь цветов!

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто
влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы
Xưa một chàng hoạ sĩ
Có tranh và có nhà
Bỗng đem lòng yêu quý
Một nàng rất mê hoa

Và chiều lòng người đẹp
Để lấy tiền mua hoa
Chàng đã đem bán hết
Cả tranh và cả nhà

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà để mua hoa như vậy

Sáng hôm sau thức dậy
Nàng nhìn ra lặng người
Tưởng đang mơ vì thấy
Cả một rừng hoa tươi

Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ
Ai đây chắc rất giàu
Thì thấy chàng hoạ sĩ
Đang tội nghiệp, cúi đầu

Họ gặp nhau chỉ vậy
Rồi đêm nàng đi xa
Nhưng đời nàng từ đấy
Có bài hát về hoa

Có chàng hoạ sĩ nọ
Vẫn vợ không, tiền không
Nhưng đời chàng từng có
Cả một triệu bông hồng

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà để mua hoa như vậy.

(Người dịch: (Không rõ))





Bài hát có tiết tấu nhanh, sôi động nhưng phảng phất nỗi buồn. Ca sĩ Alla Pugacheva thể hiện bài này rất thành công.


Ca sĩ Alla Pugacheva

Tại Nhật Bản, bài hát này nổi tiếng và phổ biến đến mức được người dân nơi đây đều cho là “biểu tượng của tình ca” và nó có mặt trong tất cả các phòng hát karaoke nơi đây.

Ở Việt Nam bài hát cũng rất được ưa chuộng, được nhiều người nghe và hát, và được đặt lời tiếng Việt.

Nghe bài hát Triệu bông hồng do ca sĩ Alla Pugacheva trình bày tại đây

GỬI TỚI ANH VINH BẢN TÌNH CA BẤT HỦ MÀ EM RẤT YÊU THÍCH ,ĐƯỢC TRÌNH BÀY BỞI NHIỀU CA SĨ KHÁC NHAU ,VỚI NHIỀU PHONG CÁCH BIỂU DIỄN KHÁC NHAU, NHƯNG ĐỀU TOÁT LÊN MỘT ĐIỀU LÀ TUYỆT VỜI. sin mời anh.



KÍNH TẶNG BÁC VINH Love is blue

Vài ngày trước dọn nhà, tôi tìm thấy một chiếc băng cát-sét cũ đầy bụi bẩn và những vết xước trên vỏ. Cái cảm giác đầu tiên khi tôi bỏ chiếc băng ra khỏi vỏ hộp, đặt vào bàn tay thật lạ, bồi hồi, trào dâng...

Chiếc băng ghi tên tôi bằng bút dạ, nét chữ cồ cộ của trẻ con mới tập viết. Thật không thể tin nổi tôi còn giữ được nó, thậm chí ngay lúc đó tôi cũng không thể nhớ ra nổi nội dung của nó là gì!

Tôi vớ lấy cái khăn lau, vừa lau vừa thổi phù phù lớp bụi, vừa run run. Tôi nhớ đã vô cùng bực tức khi tiếng đầu tiên phát ra từ cái đài cát-sét là tiếng rè rè. Cảm giác thất vọng như vừa tìm thấy một kỉ niệm, để rồi chưa cảm nhận được gì thì nó đã vụt biến mất... Nhưng khi tiếng nhạc đầu tiên cất lên sau đó, vẫn hơi rè rè nhưng mang theo cái gì đó quen lắm, tôi như quên đi tất cả...


Đó là bản hòa tấu Love is blue mà tôi nhận ra là của Paul Mauriat! Tiếng piano và ghi-ta cổ điển réo rắt, nhẹ nhàng, mang theo một cảm giác rất quen, quen lắm. Bỗng những hình ảnh hồi thơ ấu của tôi ùa về. Hồi nhỏ tôi rất thích nghe nhạc, đặc biệt là nhạc hòa tấu của Paul Mauriat. Những bản tình ca nổi tiếng Love story, Delilah, được thổi vào một luồng khí cổ điển thật buồn và sâu lắng...


Nghệ sĩ Paul Mauriat

Khi lớn lên tôi không còn nghe nhạc của Paul nữa. Lúc đầu tôi thích nghe những bản Rock’n’roll của The Beattles, những bản ballad của Scorpions, rồi tới những bản Thrash mạnh mẽ của Metallica, rồi quay cuồng trong chất Nu mới lạ của Linkin Park và Slipknot, thậm chí say cả thế giới âm u của Black.

Tôi dường như quên hẳn những bản hoà tấu ngày nào, chìm đắm trong thứ âm thanh ồn ã của Metal. Và rồi bây giờ ngồi đây. Bản nhạc vẫn du dương nhẹ nhàng như dòng nước chảy róc rách, vẫn đều đặn như dòng đời ngày ngày trôi. Trong mỗi chúng ta ai cũng có một khoảng lặng, nó nằm sâu đâu đó tận đáy lòng mình, bị những lo toan hàng ngày của cuộc sống hối hả lấp đi.

Chỉ khi gặp lại những kỉ niệm đẹp, những điều tưởng chừng bình dị nhưng lại có ý nghĩa sâu sắc với ta, nó mới trỗi dậy, mới ào ạt, vỡ tung và trào dâng mãnh liệt, khó tả. Love is blue đã đánh thức tôi và cho tôi cái cảm giác đó! Nó còn thoảng qua một cảm giác là lạ, kì kì: Tình yêu màu xanh - như tiêu đề của bản nhạc!

Tôi chưa yêu, cũng chưa đủ lớn để cảm nhận thế nào là tình yêu, nhưng tôi hiểu tình yêu đẹp và ấm áp lắm! ...“. Ta còn em, một màu xanh thời gian... từng chiều mái tóc em bay... chợt nhoà, chợt hiện...” - tôi nhớ đến lời của Trịnh Công Sơn. ... Rồi bản nhạc kết thúc. Và bất chợt tôi nhớ đến bạn.

Tôi nhớ đến ngày xưa, trước khi bạn cùng gia đình chuyển đi sống ở một nơi khác, hai đứa nhóc vẫn chơi đùa và chẳng có suy nghĩ gì cả. Bẵng đi gần 8 năm. Tôi gặp lại bạn hết sức tình cờ, khi cả hai đứa đã lớn và nhiều đổi khác. Bạn vẫn thân mật với tôi, cũng cho tôi cái cảm giác vừa lạ, vừa quen như khi tôi gặp lại Love is blue vậy!


Tôi mỉm cười nhận ra cuộc sống có khá nhiều điều thú vị, tuy không phải hoàn toàn. Gần như ngay sau đó bạn lại rời khỏi tôi một lần nữa, đến một phương trời khác xa hơn... rất xa.

Ngày bạn đi, tôi ngắm nhìn bạn thật lâu, như mong muốn lưu giữ những hình ảnh của bạn trong trí óc, dù tôi biết rằng bạn đã có một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi rồi! Tôi không buồn.

Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn như nó phải thế, nhưng tôi tin rằng cái gì đã qua thì sẽ không hoàn toàn biến mất , không phũ phàng như dòng cát thời gian mà cũng không hiện hữu. Nó chỉ nằm đâu đó sâu trong đáy lòng, và chờ một ngày được thức dậy để trào dâng. Bạn có tin điều đó không?



  • Hunter[Sic]
Bài hát: Love Is Blue
Viết bởi: Blackburn, P. Cour, & A. Popp,

Blue, blue, my world is blue
Blue is my world since I'm without you
Grey, grey, my life is grey
Cold is my heart since you went away

Red, red, my eyes are red
Cryin for you alone in my bed
Green, green, my jealous heart
I doubted you and now we're apart

When we met how the bright sun shone
Then love died, now the rainbow is gone

Black, black, the nights I've known
Longing for you so lost and alone
Gone, gone, the love we knew
Blue is my world since I'm without you

TẶNG BÁC VINH CẢ MỘT MÙA THU VÀNG

Em đến bên đời,hoa vàng một đoá
Một thoáng hương bay,bên trời phố hạ..


Mỗi lần chợt nghe, tôi lại mơ đến cả một khoảng trời vào thu với rực rỡ sắc vàng. Màu vàng của nắng, của hoa và của những tà áo thấp thoáng trên đường. Ở đó có một con phố còn vương chút gì mùa hạ. Hạ ấm áp, vồn vã của niềm vui mới chớm khi người ta tình cờ gặp nhau, quen nhau. Nhưng hạ trong âm hưởng mùa thu, một chút gì ấy không đủ để níu chân người, mà mau phai mờ, tàn tạ như cảm giác chia ly..


"Nào dễ chóng phai trong lòng nỗi nhớ
Ngày tháng trôi qua, cơn đau mịt mù... "


Tôi sợ cái cảm giác này, cảm giác của người ở lại, khi mà chỉ thấy "đời như vô tận, một mình tôi về với tôi"...

"Em đến nơi này, bao điều chưa nói
Lặng lẽ chia xa, sao lòng quá vội
Một cõi bao la, ta về ngậm ngùi
Em cười đâu đó, trong lòng phố xá đông vui "


Tưởng như hồn mình là trống rỗng và thinh không, bỗng bật lên tiếng cười quen lắm, ở đâu đó trên phố hạ xưa.

"Em đến nơi này, vui buồn đi nhé
Đời sẽ trôi xuôi, qua ghềnh qua suối
Một vết thương thôi, riêng cho một người..."


Phải, dù có thế nào đời cũng sẽ trôi xuôi, qua những nỗi đau, qua những cơn say và rồi chìm vào giấc ngủ yên. Nhưng chỉ riêng cho mình một vết thương, có khắc nghiệt quá không?

"Xin cho bốn mùa, đất trời lặng gió
Đường trần em đi, hoa vàng mấy độ
Những đường cỏ lá, từng giọt sương thu… yêu em thật thà"


Lời nguyện cầu chân thành, dù nhỏ bé nhưng chẳng thể làm gì hơn thế. Mong muốn gì đây khi không để cho mình? Giản đơn thôi, chỉ là mong sao trên quãng đường em đi, đất trời luôn lặng gió, cả lá cỏ ven đường hay giọt sương thu cũng biết yêu em. Chợt nhận ra niềm hạnh phúc lớn lao khi có cùng cảm xúc với ông, như thấy mình thoáng đâu đó trong câu hát của ông và cả trong lời ông nói “....khi tôi yêu cuộc đời ngào ngạt hương hoa này, thì đồng thời tôi cũng yêu luôn cả quãng đời mà tôi đánh mất...”. Tôi cứ thắc mắc, nếu trong cao xanh của mùa thu, sắc vàng kia hẳn phải là hoa cúc. Vậy trên con phố mùa hạ, biết có loài hoa nào vàng rực rỡ thế không? Còn chăng, hoa vàng xưa và phố hạ ngày xưa...

( Nguồn: Internet)

  • Nhacvietplus tổng hợp

Hoa vàng mấy độ
Nhạc sỹ:
Trịnh Công Sơn

Em đến bên đời hoa vàng một đóa
Một thoáng hương bay bên trời phố hạ.
Nào có ai hay ta gặp tình cờ
Nhưng là cơn gió em còn cứ mãi bay đi

Em đến bên đời hoa vàng rực rỡ
Nào dễ chóng phai trong lòng nỗi nhớ
Ngày tháng trôi qua cơn đau mịt mù

Xin cho bốn mùa
Đất trời lặng gió
Đường trần em đi
Hoa vàng mấy độ
Những đường cỏ lá
Từng giọt sương thu
Yêu em thật thà

Em đến nơi này bao điều chưa nói
Lặng lẽ chia xa sao lòng quá vội
Một cõi bao la ta về ngậm ngùi
Em cười đâu đó trong lòng phố xá đông vui

Em đến nơi này vui buồn đi nhé
Đời sẽ trôi xuôi qua ghềnh qua suối
Một vết thương thôi riêng cho một người

Tầu điện ngầm

Tôi cùng mẹ và Vốp-ca lên Mát-xcơ-va thăm dì Ô-lia. Ngay ngày đầu tiên, mẹ và dì đi cửa hàng, để tôi và Vốp-ca ở nhà, đưa cho chúng tôi một quyển an-bom cũ đầy ảnh để xem! Xem đi xem lại đến phát chán.

Vốp-ca nói:

- Chúng mình làm sao xem được Mát-xcơ-va nếu cứ ngồi nhà cả ngày thế này.

Chúng tôi đứng nhìn qua cửa sổ. Phía đối diện là ga tầu điện ngầm.

Tôi bảo:

- Chúng mình vào tầu điện ngầm dạo mấy vòng chơi đi.

Đến ga, chúng tôi mua vé, bắt đầu chuyến đi dưới lòng đất. Lúc đầu quả là hơi hoảng, sau thấy chẳng sao, lại còn thú vị nữa.

Đi qua hai ga, chúng tôi ra khỏi toa. “Nhìn ngó nhà ga một tý rồi quay về”, tôi nghĩ.

Chúng tôi ngắm nghía nhà ga. ở đằng kia chiếc thang cuốn đang hoạt động. Dòng người đứng trên thang máy lên lên, xuống xuống. Chẳng cần phải bước chân, cứ đứng im cho thang máy chở đi.

Đứng trên thang máy lên xuống một lúc, chúng tôi lại lên tầu để quay về. Qua hai ga, ra khỏi toa nhìn quanh, thì ra không phải là ga đối diện với nhà dì.

- Có thể chúng mình đi không đúng hướng, Vốp-ca nói.

Chúng tôi ngồi vào đoàn tầu khác, chạy theo hướng ngược lại. Tới bến, lại vẫn không phải, chúng tôi bắt đầu thấy sợ.

- Hay mình hỏi thăm người nào xem. Vốp-ca đề nghị.

- Cậu sẽ hỏi thế nào? Cậu có biết chúng mình lên tầu ở ga nào không?.

- Không, còn cậu?

- Tớ cũng không biết.

- Thế này, bọn mình lên tầu thử đi qua các ga, biết đâu chẳng tìm ra. Vốp-ca nói.

Chúng tôi thử đi qua các ga. Đi mãi, đi mãi, đến chóng mặt. Vốp-ca phụng phịu:

- Chúng mình đi khỏi đây thôi.

- Biết đi đâu bây giờ?

- Đi đâu cũng được. Tớ muốn lên trên.

- Cậu sẽ làm gì ở trên ấy.

- Tớ không muốn ở dưới lòng đất nữa.

Nó bắt đầu nức nở.

- Đừng có khóc, tôi bảo. Họ bắt chúng mình vào công an bây giờ.

- Kệ cho họ bắt, hu!hu!hu!

- Thì đi, thì đi, tôi nói! Đừng nức nở nữa. Kìa, chú công an đang nhìn bọn mình đấy.

Tôi nắm tay nó, kéo nhanh ra chỗ cầu thang. Chúng tôi đi lên phía trên. “Nó đưa mình đi đâu đây, tôi thầm nghĩ. Chuyện gì sẽ xẩy ra với chúng tôi nữa”.

Bỗng chúng tôi nhìn thấy mẹ và dì Ô-li-a ở thang bên kia, ngược chiều với chúng tôi, đang đi xuống. Tôi kêu lên:

- Mẹ!

Họ cũng nhìn thấy chúng tôi, và quát:

- Chúng mày làm gì ở đây, hả?

Chúng tôi gào to.

- Chúng con không sao mò ra được đường về.

Không gào được gì thêm, thang cuốn đưa chúng tôi lên trên, còn họ thì xuống dưới. Lên đến bên trên, chúng tôi vội vàng sang thang cuốn bên kia để đi xuống, đuổi theo họ. Bỗng lại thấy họ đang ngược chiều đi lên. Nhìn thấy chúng tôi, họ quát:

- Lại đi đâu nữa, sao không đợi mẹ với dì một lát.

- Chúng con đuổi theo mẹ.

Xuống đến bên dưới, tôi bảo Vốp-ca:

- Chúng mình đợi một lát. Họ sẽ đến bây giờ.

Đợi mãi, đợi mãi, chẳng thấy ai.

- Có lẽ họ lại đợi bọn mình trên kia, Vốp-ca nói. Mình lên nào!

Vừa mới đi một tý, lại thấy họ đứng trên thang cuốn ngược chiều. Họ kêu lên:

- Dì với mẹ đợi chúng mày mãi.

Mọi người chung quanh thấy chúng tôi như vậy không nhịn được cười.

Chúng tôi đã lên hết cầu thang và một lần nữa lại vội vàng đi xuống. Cuối cùng thì cũng gặp nhau. Đầu tiên mẹ cằn nhằn chúng tôi về tội đi khỏi nhà mà không hỏi ai, chúng tôi thì thao thao kể mình bị mất phương hướng, không tìm lại được nhà ga thế nào.

- Không hiểu nổi. Sao lại mất phương hướng không tìm được nhà ga. ở đây ấy à, hàng ngày dì phải đi lại, chưa bao giờ bị như thế nhé. Thôi nào, chúng ta về nhà.

Cuối cùng , chúng tôi lên tầu quay về.

- Ôi, hai cái đứa này, đúng là quê một cục. Dì Ô-li-a nói. Người ta đi đường quang mình đâm quàng bụi rậm. Ai lại lạc đường giữa lòng bàn tay bao giờ. Còn không tìm ra nhà ga của mình nữa chứ.

Cứ thế, Di Ô-li-a trêu chọc chúng tôi suốt dọc đường.

Chúng tôi đã tới ga. Dì Ô-li-a nhìn quanh, và nói.

- Khỉ thật! Các cháu làm cho dì đâm ra lú lẫn. Mình cần xuống ga A- rơ-bát lại đi đến ga Cu-ra-xki. Mình lên nhầm tầu mất rồi.

Chúng tôi lại lên tầu, đi ngược lại. Lần này dì Ô-li-a không trêu chọc chúng tôi, và cũng không gọi chúng tôi là lũ “Quê một cục” nữa.

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2007

Phở ở đâu ngon?

Người Việt sinh sống ở đâu, thì ở đó có món phở, vùng nào nấu phở ngon ? và chuẩn nhất ? "...Chỉ có phở nấu theo kiểu Bắc, hay chính xác hơn nữa là theo kiểu Hà Nội, mới đáng gọi là phở. Các hiệu phở ở đất Sài Gòn muốn bán được, cứ là phải treo biển “phở Hà Nội”. Và cùng là phở Hà Nội, thì chỉ có phở ở Hà Nội là ngon nhất, không đâu sánh bằng..."Tại sao vậy nhỉ ?
  Sưu tầm một số bài nói về món phở truyền thống của người Việt để mọi người cùng tham khảo. Xin đọc ở đây