Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010
Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010
Ngày Sinh Nhật Trong Dịp Đại Lễ 1000 Năm
Hôm Na
y Là Ngày sinh nhật của tôi mua thu vàng và hoa cúc , mùa của hương cốm mới Giờ Tứ Quý của chúng tôi đã lớn đã vào lớp 5 rồi, ngoan nhưng cũng bắt đầu hay bật lại
hời gian là một thứ vô hình nhưng vô cùng quý giá. Nhận biết được thời gian không phải là chuyện dễ dàng. Nắm bắt được nó, làm chủ được nó lại càng là điều khó khăn. Đừng để thời gian trôi qua vô ích mà không làm được gì. Hãy trân trọng những khoảnh khắc quý giá trong đời để khi nhìn lại ko bao giờ ta phải hối tiếc
Thời gian trôi qua kẽ tay
Còn đâu hơi ấm ngày nào
Hình bóng ai trong giấc mơ
Cũng còn đâu như ngày xưa
Chợt nghe trong gió thở than
Chiếc lá đang úa vàng
Ai đang vô tình đi qua
góc phố vắng kỉ niệm xưa
Em mang đi mang đi qua tôi làn hơi ấm ngày nào
Còn lại đây những tháng ngày chờ mong
Em đã quên em đang cố quên từng câu hát cuồng say
Giờ cô đơn đàn ai bên song cửa hắt hiu
Trong hoàng hôn.
Ngày hôm qua là quá khứ, một giờ trước là quá khứ, một phút trước cũng là quá khứ chiếc đồng hồ tích tắc, cây kim giây chuyển động, ta làm sao giữ lại…? Vô ích… chỉ còn lại một người ngồi ôn lại kỉ niệm, để mò mẫm tìm lại quá khứ… bên một cây đàn, hay bên một ly cà phê đắng. Thời gian qua thật lâu, thật lâu rồi, chỉ còn có mình ai là vẫn nhớ, vẫn tiếc nuối những gì một thời là Tình Yêu, là Êm Đềm, là Mơ Ước… giờ chỉ còn là Ảo Ảnh, là Kỷ Niệm, là Niềm Đau…
Xin cho tôi thời gian
Để tìm lại em trong kí ức xưa
Xin cho tôi tình yêu
Để trái tim không cằn khô
Xin cho em ngày tháng kỉ niệm
Để đừng lãng quên
Để những năm tháng còn lại trong đời
Ta vẫn tìm thấy nhau.
Ta vốn rất yêu Kỷ Niệm, và cũng rất sợ khi phải sống cùng nó, bởi Kỷ Niệm đâu phải của ngày hôm nay, Kỷ Niệm luôn ở thì quá khứ. Mà Kỷ Niệm đẹp thì luôn khiến ta muốn rời bỏ thực tại, muốn sống lại ngày hôm qua, một năm qua, một mảnh đời trước xa xôi lắm…

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2009
chuc mung sinh nhat



Kí ức tuổi thơ đẹp như một giấc mơ sẽ mãi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người
Tiếng saxophone đơn độc, buồn bã trong cuộc đời đầy sóng gió, nhưng rồi những kỉ niệm về một tuổi thơ tươi đẹp, với dòng sông luôn chảy êm đềm, về những cánh đồng cỏ xanh rờn, những cánh diều với bao ước mơ vẫn bay xa trên bầu trời xanh. Cậu bé ngày xưa vẫn ngồi đó vẫn vui đùa trong cơn mưa và cậu mơ trở thành người lớn. Và rồi khi lớn lên cậu sẽ nuối tiếc những ngày đã qua khi cậu còn là một đứa trẻ. Thật trái ngang, khi người ta lớn lên mới thấy ngày xưa, trong vòng tay ấm áp của mẹ, với gốc đa giếng nước mới đẹp đẽ và thân thương làm sao. Thời gian trôi đi, bắt đầu bươn chải với đời, sao mà hụt hẫng và cô đơn đến thế. Như tiếng saxophone hoà vào tiếng sáo mà ngày nào cậu bé vẫn thổi. Ôi ! Cây sáo tuổi thơ. Kí ức tuổi thơ đẹp như một giấc mơ sẽ mãi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Không ai phải lẻ loi giữa cuộc đời này vì còn có kỉ niệm và những ước mơ ta nuôi dưỡng thưở thơ ấu mãi đi theo ta suốt cuộc đời Một khoảng lặng cho ta suy nghĩ, một nốt trầm cho ta nhớ nhung, một nốt ngân cho ta đau sót cho kỉ niệm cứ mãi rơi theo thời gian. Cho những ngày thơ ấu.Từng âm thanh vẽ nên một bức tranh, bức tranh về tuổi thơ về sự cô độc tưởng như không lối thoát. Nhưng không, vì sẽ có kỉ niệm ôm ấp lấy ta, ôm ấp lấy những ước mơ ngày xưa còn dang dở... Mãi mãi ở đây trong tim mỗi người, cho một khoảng khắc nhớ nhung. Ôi ! Những ngày đã xa...
Thứ Ba, 30 tháng 9, 2008
NGÀY SINH NHẬT

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2008
Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2008
Thứ Hai, 16 tháng 6, 2008
Thứ Hai, 2 tháng 6, 2008

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2007
Cái Ô - tô
rất nhỏ, chúng tôi chỉ muốn được đi xe ô tô. Thế mà chẳng làm sao thực hiện được. Đã bao nhiêu lần chúng tôi hỏi xin các chú lái xe, nhưng không ai muốn chở chúng tôi đi cả. Một lần đang chơi trong sân, chúng tôi thấy một chiếc ô tô dừng lại trên đường, ngay cạnh cổng sân nhà chúng tôi. Chú lái xe bước xuống, rồi đi đâu đó không biết. Chúng tôi mon men đến gần, tôi bảo:- Đây là xe “Von-ga”.
- Không phải, đây là “Mát-xcơ-vich”
- Cậu biết nhiều quá nhỉ, tôi nói.
- Tất nhiên, “Mát-xcơ-vich”, Mi-ska nói. Nhìn xem này, cái mũ này đẹp đấy chứ.
- Cái gì? Tôi nói, mũ à? Bọn con gái mới có “cái mũ” như thế. Còn xe thì là “mui”. Cậu thấy không – khoang xe tuyệt quá.
Mi-ska nhìn và nói:
-ừ, cái bụng thế này đúng là “Mát-xcơ-vich”.
- Có bụng cậu thì có. Xe ô tô chẳng có cái bụng nào cả.
- Thì chính cậu bảo là “bụng” còn gì.
- “Khoang”, tớ nói như vậy. Chứ không phải là “bụng”. Trời ơi, cái cậu này, đã không biết lại hay nói.
Mi –ska lại gần phía sau xe, nó nói:
- Chẳng lẽ xe “Von-ga” lại có giảm chấn? Chỉ “Mát-xcơ-vich” mới có thôi.
- “Giảm chấn” là ở các toa xe lửa. Còn ở ô tô, cái này là thanh bảo vệ, quen gọi là pa-ra-sốc. Cả xe “Von-ga” và xe “Mát-xcơ-vich” đều có.
Mi-ska sờ tay vào thanh bảo vệ và nói:
- Có thể ngồi lên đây mà đi cũng được đấy.
- Không được đâu. Tôi bảo Mi-ska.
Còn nó thì bảo tôi:
- Nào, đừng có sợ thế. Ngồi lên đi một đoạn, rồi chúng mình nhảy xuống.
Chú lái xe quay lại, ngồi vào trong xe. Mi-ska đi đến, ngồi lên thanh bảo vệ, thì thầm:
- Ngồi lên nào, ngồi lên nào.
Tôi bảo:
- Không được.
Mi-ska dục:
- Nào, nhanh lên ! Xì, cậu đúng là thằng hèn.
Tôi chạy lại, ngồi bám vào bên cạnh. Xe chuyển bánh và tăng ga lao đi.
Mi-ska hoảng hồn:
- Tớ nhẩy đây! Tớ nhẩy đây!
- Đừng nhẩy, cậu sẽ bị thương đấy.
Nó khẳng định:
- Tớ nhẩy! Tớ nhẩy!
Và nó đã thò một chân xuống. Tôi liếc nhìn phía sau, một chiếc xe khác đang bám theo chúng tôi. Tôi hét lên:
- Đừng liều, Mi-ska, nhìn kìa, cái xe kia chẹt cậu mất.
Mọi người đi trên vỉa hè dừng cả lại nhìn chúng tôi. Chú công an ở ngã tư đường huýt còi. Mi-ska hoảng quá nhảy xuống, nhưng hai tay vẫn bám chắt vào thanh bảo vệ. Tôi túm lấy cổ áo kéo lên. Xe ô tô dừng lại rồi mà tôi vẫn cố kéo. Cuối cùng thì Mi-ska cũng ngồi được lên thanh bảo vệ. Mọi người vây kín chung quanh. Tôi kêu: “Giữ chặt vào, ngốc quá, chặt nữa vào”, làm mọi người không nhịn được cười. Tôi nhận ra là xe đã dừng, tụt xuống. Quá sợ hãi, Mi-ska cứ ngồi ngây. Tôi phải dùng sức kéo nó ra khỏi thanh bảo vệ. Chú công an chạy đến ghi số xe. Chú lái xe bước ra. Mọi người đổ dồn vào chú:
- Anh không thấy có chuyện gì đang xẩy ra ở phía sau sao?
Họ quên mất chúng tôi. Tôi thì thầm bảo Mi-ska:
- Mình đi nào.
Chuồn ra khỏi đám đông, chúng tôi chạy về phía ngã tư. Về tới nhà, chúng tôi mệt đứt cả hơi. Hai đầu gối Mi-ska tứa máu. ống quần rách bươm. Đó là do cậu ta đã có một chuyến đi bằng bụng trên đường nhựa. Thế nào nó cũng bị mẹ nó cho một trận ra trò.
Lát sau, Mi-ska bảo:
- Cái quần chẳng là gì, có thể vá lại. Đầu gối sẽ tự lành. Tớ chỉ lo cho chú lái xe. Phen này vì chúng mình, có khi lĩnh đủ. Cậu có thấy chú công an ghi số xe không?
Tôi nói:
- Đúng ra bọn mình phải ở lại nói cho mọi người biết là chú lái xe không có lỗi.
- Hay bọn mình viết thư cho chú công an. Mi-ska nói:
Chúng tôi bắt đầu viết thư. Viết đi, viết lại, đã hỏng gần hai chục tờ giấy. Cuối cùng thì cũng viết xong:
“Đồng chí công an quý mến! Đồng chí ghi số xe là không đúng. Có nghĩa là đồng chí ghi số xe là đúng, chỉ có điều không đúng là chú lái xe có lỗi. Chú ấy không có lỗi. Người có lỗi là cháu với Mi-ska. Chúng cháu đã bám vào mà chú ấy không biết. Chú lái xe tốt và chạy xe đúng”
Trên phong bì chúng tôi viết:
“Góc phố Goóc –ki và Ban-sai-a Gru-din-xcai-a. Cho chú công an nhận” Chúng tôi dán thư và bỏ vào thùng. Chắc thế nào thư cũng tới nơi.



