Đã rất lâu rùi mới vào blog hình như ta đã quên mất mọi điều quan trọng của cuộc sống đây là đôi điều tâm sự của nhưng bậc phụ huynh mà ba mong muốn các con nên ghi tâm suốt cuộc đời.
Các Con Ba tin một ngày không xa các con sẽ trở thành những người hữu ích thực sự . Nhưng các con à,
để có được ngày hôm nay là bao mồ hôi nước mắt của ba, sự cố gắng
của các con và đặc biệt tình yêu vô bờ của mẹ.
Người xưa nói không sai,
cái gì đầu tiên thường quan trọng và bước đi đầu tiên của các con cũng vậy,
để có được tư thế đầu ngẩng cao ấy ba mẹ và các con đã trải qua nhiều cung
bậc cảm xúc. Đôi lần các con té đau rất đau nhưng rồi sự kiên trì dũng cảm
đã giúp các con tiếp tục lau đầu gối và đứng lên đi tiếp. Ba thương lắm khi các
con té xuống không khóc, biết đứng lên và hướng về phía trước, điều này
nó rất quan trọng các con à.
Ba đọc ở đâu đó nói rằng: "đời khiến ta
gục ngã, nhưng cho ta quyền lựa chọn hoặc đứng lên, hoặc nằm im". các Con ngoan, ba mong sau này các con của ba cũng mạnh mẽ như những bước đi
đầu tiên ngày hôm nay. Có thể các con sẽ thất bại, sẽ té đau nhưng rồi các con
sẽ lại là chính mình, lại đứng lên và mạnh mẽ hơn, Con người ta
chỉ thực sự thất bại khi họ nằm im và buông xuôi thôi các con ạ.
Ngày
ngày chở các con đi học là việc quan trọng của ba, nhờ cô thương, chăm sóc
dạy bảo mà các con đã giỏi hơn nhiều hơn, Ba thích lắm khi các con đọc hai câu thơ cho Ba Mẹ nghe: "Các con ngoan hữu Tâm tất thành tựu. Sống trên đời vô
Đức bất thành nhân". "tránh xa mọi điều ác, thành tựu mọi việc lành".
Văn là người, thơ là tâm hồn, là nhân
cách. Có văn có thơ sẽ giúp con người ta biết yêu thương biết quý trọng
cuộc sống cũng như quan tâm đến người xung quanh nhiều hơn. Ba sẽ buồn
lắm nếu như các con ba sau này lại khô khan đến lạnh lùng, vì như thế sẽ
giết chết tâm hồn các con mất rồi. "Đức Nhân, Thành Duyên, Quốc Hoàn, Bảo Mỹ" các con ngoan, Ba đặt chữ "Đức,Thành, Quốc, Bảo" ở
trước tên các con vì muốn các con hiểu " Chữ Đức" quan trọng hơn tất cả.
Ba
vẫn mong sau này các con ba sẽ có "Đức,Thành, Quốc, Bảo", nhưng ba không mong sau
này ai đó bảo các con là những người tài giỏi làm ra lắm tiền, nhiều của . Ba chỉ mong người ta nói rằng: "Đức Nhân, Thánh Duyên, Quốc Hoàn, Bảo Mỹ" là những người có
tâm, có tình". Dường như điều ấy, nhân cách tốt đẹp ấy đang tượng hình
trong các con .và chính điều ấy làm Ba Me hãnh diện.
Cuộc sống là
một chuỗi những khó khăn thăng trầm, với ba mẹ thì cái trầm hay mảng tối
nó lại nhiều hơn, tuy nhiên không vì thế mà ba mẹ các con lại chai sạn đi
hay đánh mất chính mình. Và may nhờ cái khó khăn thời trẻ kia đã khiến
ba mẹ biết yêu quý hơn cuộc sống này, biết nhẫn biết nhịn nhiều hơn và
biết cố gắng hơn. Con nhìn mẹ các con mà xem, dạo gần đây công việc và nhiều điều đến với mẹ con
không được tốt, nhưng mẹ luôn như thế, vẫn luôn cố gắng nhẫn nhịn và
hoàn thành tốt nhiệm vụ của một người vợ và người mẹ để san sẻ phần nào gánh nặng với ba, để
các con có cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn. Cũng như ba vậy, càng ngày ba
càng trầm tĩnh hơn.
Tuy nhiên các con yêu quý, không phải mọi sự nhẫn
nhịn đều đem lại kết quả tốt đẹp đâu, "nhường một bước biển rộng trời
cao" nhưng phải biết nhường nhịn đúng lúc, và phải biết chiến đấu đến
cùng khi cần,các con nhé. Đôi chân của các con một lúc nào đó sẽ mệt mỏi cần
nghỉ ngơi. Đôi chân ấy cần phải biết dừng đúng lúc, biết cúi xuống trước
ba mẹ tổ tiên, trước một nhân cách lớn mà các con gặp trong cuộc đời, nhưng
tuyệt đối không được quỳ xuống trước khó khăn, quyền uy, địa vị hay
tiền tài.
Và sau cùng, dù sau này các con đi đâu đến đâu, đừng quên
mang theo bên mình chữ "Tâm" các con nhé. Hãy luôn giữ nó như là hành trang
trong suốt cuộc đời nhé các con.Xứng đáng với Niềm tin yêu của Ba Mẹ và của cả xã hội.