Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Tháng ba mùa hoa nhãn


Vườn nhà, lối ngõ, bờ mương
Đâu đâu cũng thấy vàng ươm một màu
Ngoài đồng cây lúa thi nhau
Vượt qua giá rét vươn màu ngát xanh.
Bớt mưa trời chuyển nắng hanh
Đơm hoa, kết trái, ngọt lành nhãn quê
Mỗi năm tu hú gọi hè
Hưng Yên quê nhãn tràn trề sắc hương.
Bâng khuâng lòng nhẹ tha hương
Nhìn hoa lại thấy vấn vương trong lòng
Dù đi trăm núi, ngàn sông
Quên sao vị ngọt nhãn lồng quê hương.

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Me!


 

Hôm nay là ngày 8/3/2013.Mẹ ơi con nhớ mẹ vô cùng. con đã có thể mua tặng vợ và con gái con, cho bạn gái và nhiều người phụ nữ khác những bó hoa tươi thật đẹp . vậy mà nhưng ngày này con chưa một lần đâ rất lâu rùi con chưa tặng mẹ dù một nhành hoa tươi.Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc. Mẹ ru con yêu thương con tha thiết, mong cho con luôn luôn ngoan hiền giấc no say. Vì đàn con thơ ngây bao yêu dấu mẹ đã hy sinh cho con bao nhiêu tuổi đời. Mẹ đã bên con, mẹ đã cho con lớn lên." Cao quý thay tình mẹ bao la. Mẹ đã chịu bao nhiêu khó nhọc để sinh con ra đời. Chín tháng cưu mang, ba năm bồng ẵm biết bao nhiêu gian nan khổ cực. Chưa kể khi trái gió trở trời mẹ phải suốt đêm thao thức lo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ, từng ly sữa, từng viên thuốc. Ta được khôn lớn như thế này là nhờ ơn mẹ. Mẹ đã hy sinh cả quãng đời thanh xuân, không ngại gian khó, không ngại khổ cực. Mẹ ở bên con và lo cho con được khôn lớn. Những đêm đông lạnh giá mẹ hy sinh chỗ nằm của mẹ cho con được ấm êm "Gió mùa thu mẹ ru con ngủ. Chỗ ướt mẹ nằm chỗ ráo con lăn" "Gió mùa thu mẹ ru con ngủ. Năm canh chày mẹ thức đủ năm canh".
Ôi ! cao quý thay tình mẹ thương con tha thiết. Mẹ ở bên con suốt cuộc đời, lo cho con ấm êm hạnh phúc, lo cho con được nên người hữu dụng. Mẹ dạy con những điều hay lẽ phải, cách đối nhân xử thế ở đời. Mẹ yêu con còn hơn yêu cuộc sống, yêu sinh mệnh của mẹ. Mẹ hy sinh tất cả chỉ mong sao cho con được hạnh phúc, được bằng bạn bè. Tình thương của mẹ bao la biết mấy, sâu hơn biển rộng. Làm sao ta có thể đếm hết công ơn của mẹ "Đố ai đếm được vì sao. Đố ai đếm được công lao mẫu từ". Những đêm khuya giật mình tỉnh giấc nhìn thấy mẹ ôm con vào lòng mà không sao cầm được dòng nước mắt. Mẹ ơi! Con muốn nói một điều mà từ bấy lâu nay con chưa dám nói: Mẹ ơi! Mẹ là vì sao tinh tú soi sáng bước chân con vào đời. Mẹ là dòng nước xanh tắm mát đời con. Mẹ là cánh chim đưa con vào đời giúp con vượt qua những gian truân trở ngại, những chông gai trên đường đời xuôi ngược. Khúc hát ru của mẹ trong đêm là động lực giúp con vững bước trên đường đời. Tình yêu thương của mẹ là suối nguồn lai láng cho con vững vàng đối đầu với cuộc đời lắm gian truân, cạm bẫy. Mẹ ơi! Mẹ hãy ở bên con suốt đời này, mẹ đừng vội xa con mẹ nhé. Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ hiền của con. Nhân ngày quốc tế phụ nữ con xin chúc cho mẹ hiền luôn vui khỏe, hạnh phúc và ở bên con suốt đời. Mẹ của con! Đã không ít lần con bật khóc khi nghĩ về mẹ,  nhớ đến mẹ
  , thương mẹ biết bao nhiêu…  mẹ  dõi theo từng bước đi. Của chúng con,  mẹ lặng lẽ gạt đi những giọt nước mắt hạnh phúc và cay đắng để nuôi dạy chúng con khôn lớn…Con là con trai bướng bnh của mẹ. Mỗi lần vấp ngã, hay khi khó khăn, nụ cười của mẹ luôn là động lực để con cố gắng…


Nhớ lắm ngày đầu tiên đến trường, con vui mừng biết bao khi khoác lên mình chiếc áo  mới, hãnh diện nắm tay mẹ đi trên con đường  nhỏ tới trường. Nhớ dáng mẹ liêu xiêu trên đồng vắng, gánh gồng bao lo toan của cuộc đời, gánh cả đời con trên đôi vai nặng trĩu… Đôi bàn chân mẹ đi qua  mùa nắng, mùa mưa, con đường mẹ đi hằn sâu đôi chân trần chai sạn, cháy nắng để bàn chân con được vững vàng trên con đường lớn hơn.Nhớ lần đầu tiên con xa nhà lên đường đi nhập ngũ, mẹ tiễn con đi, mẹ đứng ven đường dõi theo con, bóng mẹ nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hút, nhưng con biết mẹ vẫn đứng đó nhìn theo… Con đi rồi, trong giấc mơ thỉnh thoảng lại thấy cái chấm nhỏ đằng sau ấy, và con biết trên mỗi bước đường con đi mẹ mãi đứng đó nhìn theo con, dấu chấm ấy là ánh mặt trời dẫn lối con đi, là nơi vỗ về con sau những lần lầm lỗi, là niềm tin cho con bước tiếp…Nhớ…
Và Con lăn vào vào xoáy của cuộc đời, con cất nỗi nhớ mẹ vào sâu trong tim, thỉnh thoảng ngồi nghĩ vu vơ, nghĩ đến mẹ con thấy thương…
 
“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào,
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào
Lòng mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mẹ yêu.”
 Con vẫn là đưa con khó bảo mẹ ạ! Mẹ hiểu con quá mà. Sống đã gần nửa đời người mà con đã bao giờ nói với mẹ rằng "Con yêu mẹ!" đâu? Và rồi cái tình yêu muôn thuở của đời người ấy, cái nỗi nhớ âm ỉ ấy con đành gửi vào trong nhưng tâm tư mà con viết dành tặng riêng cho mẹ.Con vẫn còn nhớ khuôn mặt khắc khổ của mẹ vì lo cho con từng miếng ăn, từng giấc ngủ. Nhớ những giọt mồ hôi đọng thành từng giọt trên vầng trán nhăn nheo của mẹ. Nhớ đôi tay mẹ ngồi quạt cho con ngủ những đêm hè oi bức... Con nhớ...Nhưng mẹ hãy yên tâm và tin nơi con. Dù cho bây giờ hay sau này, con vẫn là con của mẹ, vẫn luôn nhớ và khắc ghi những công ơn trời biển mẹ dành cho con. Và con sẽ không dễ bị khuất phục bởi cuộc sống đâu. Vì chính những điều mẹ làm đã dạy cho con như vậy. Con sẽ giống như mẹ, luôn kiên cường và "bước đi" dù cho mưa gió bão bùng, dù có chông gai trước mắt...Và chính mẹ là người đã chỉ cho con những chân trời mới, những con đường để con đi tới... Và dù sau này, con có làm gì trên cái khung trời ấy thì cũng sẽ luôn có những công ơn của mẹ trong đó, luôn nhắc nhở con về những gì mẹ dành cho con...Và rồi trong giấc mơ, con cũng luôn mong được về nơi xưa ấy, nhìn những hàng cau, những con sông, những bến đò mà mẹ đã đi qua. Và trong thâm tâm con nhớ mẹ đến quặn lòng. Con sẽ luôn cố gắng mẹ ạ! Sẽ luôn kiên cường và vững vàng trước mọi cám dỗ của cuộc sống... Mẹ hãy tin con nhé!Hôm nay là ngày phụ nữ Việt Nam đấy mẹ ạ! Con chúc mẹ luôn mạnh khỏe. Với con chỉ cần mẹ luôn mạnh khỏe là con an tâm rồi! 
 

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Một Năm "Kinh Tế Buồn"

Một năm kinh tế buồn và tôi cũng buồn là một điều thưc tại đối với tôi.Một mùa xuân nữa đã lại tới .
Dường như để mua tấm vé bước vào cổng của thế giới sâu lắng, u uất kia, người ta phải đổi lấy những giọt nước mắt. Tôi nghe ca khúc trong cơn mưa , tôi ước sao cơn mưa ấy đừng bao giờ dừng lại. Secret Garden đã từ ngày mưa ấy dẫn tôi vào một thế giới kỳ lạ, có lẽ đông người lắm, sao tôi chỉ thấy mình mình, hoang tàng và trơ trọi như cái kim nhọn sẵn sàng chọc thủng những túi nước mắt đang chờ chực trào ra trong tôi.

Hãy bước qua nỗi buồn bằng cách đi xuyên qua nó. Hãy một lần cùng lạc vào thế giới của tàn tích mà loài người chúng ta vô tình bỏ lại, họ đã lượm nhặt lên để hoá thành giai điệu. hãy nghe và lạc vào Khu Vườn Bí Mật... Có người nói “Kỉ niệm vui thường ít để lại dấu ấn như những kỉ niệm buồn”. Có đúng là thế không, tôi cũng không biết nữa. Có điều, tôi tìm thấy được mình trong những bài viết, tìm được sự đồng cảm giữa biển người mênh mông, xa lạ nhưng lại rất đỗi thân quen. Mùa Xuân về, tôi đem nỗi đau riêng hòa vào niềm vui chung của mọi người. Chợt nhận ra, trong cuộc sống còn nhiều những mảnh đời bất hạnh. Những con người mà ngày thường cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Những em bé mồ côi, những cụ già neo đơn không nơi nương tựa, những gia đình thiếu thốn, đói nghèo. Tết với họ dường như là điều gì đó quá đỗi xa vời.Thế nhưng, tình yêu thương vốn là một điều kì diệu trong cuộc đời. Tôi tin mọi người sẽ cùng nắm tay nhau, và nắm lấy bàn tay những mảnh đời bất hạnh, đưa họ đến một bờ vai, một điểm tựa, để họ được trải qua những ngày Xuân an lành, đầm ấm, yên vui. Bởi tôi đã từng nhận được nhiều tình yêu thương, nhiều sự che chở của mọi người. Những nguồn động lực giúp cho bước chân tôi thêm vững vàng, không ngã gục trong cuộc sống.Tết đến, muốn làm chút việc thiện. Muốn làm chút việc gì đó cho đời, cho người, cho những số phận còn đang bất hạnh, thiếu thốn. Cho đời thêm tươi mát, cho lòng người thêm hân hoan, cho cuộc sống này trở thành những âm vang, lời ca đẹp bất tận, những nụ hoa nở mãi.Xin chúc các bạn hạnh phúc và thành công không chỉ trong năm mới mà còn trong cả cuộc đời mỗi người./.xuân Đinh Tỵ- 2013./.
 

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Tâm Sự Với Con

Đã rất lâu rùi mới vào blog hình như ta đã quên mất mọi điều quan trọng của cuộc sống đây là đôi điều tâm sự của nhưng bậc phụ huynh mà ba mong muốn các con nên ghi tâm suốt cuộc đời.
Các Con  Ba tin một ngày không xa các con  sẽ trở thành những người hữu ích thực sự . Nhưng các con à, để có được ngày hôm nay là bao mồ hôi nước mắt của ba, sự cố gắng của các con và đặc biệt tình yêu vô bờ của mẹ.
Người xưa nói không sai, cái gì đầu tiên thường quan trọng và bước đi đầu tiên của các con cũng vậy, để có được tư thế đầu ngẩng cao ấy ba mẹ và các con đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc. Đôi lần các  con té đau rất đau nhưng rồi sự kiên trì dũng cảm đã giúp các con tiếp tục lau đầu gối và đứng lên đi tiếp. Ba thương lắm khi các con té xuống không khóc, biết đứng lên và hướng về phía trước, điều này nó rất quan trọng các con à.
Ba đọc ở đâu đó nói rằng: "đời khiến ta gục ngã, nhưng cho ta quyền lựa chọn hoặc đứng lên, hoặc nằm im". các Con ngoan, ba mong sau này các con của ba cũng mạnh mẽ như những bước đi đầu tiên ngày hôm nay. Có thể các con sẽ thất bại, sẽ té đau nhưng rồi các con sẽ lại là chính mình, lại đứng lên và mạnh mẽ hơn, Con người ta chỉ thực sự thất bại khi họ nằm im và buông xuôi thôi các con ạ.
Ngày ngày chở các con đi học là việc quan trọng của ba, nhờ cô thương, chăm sóc dạy bảo mà các con đã giỏi hơn nhiều hơn,  Ba thích lắm khi các con đọc hai câu thơ cho Ba Mẹ nghe: "Các con ngoan hữu Tâm tất thành tựu. Sống trên đời vô Đức bất thành nhân". "tránh xa mọi điều ác, thành tựu mọi việc lành".
Văn là người, thơ là tâm hồn, là nhân cách. Có văn có thơ sẽ giúp con người ta biết yêu thương biết quý trọng cuộc sống cũng như quan tâm đến người xung quanh nhiều hơn. Ba sẽ buồn lắm nếu như các con ba sau này lại khô khan đến lạnh lùng, vì như thế sẽ giết chết tâm hồn các con mất rồi. "Đức Nhân, Thành Duyên, Quốc Hoàn, Bảo Mỹ" các con ngoan, Ba đặt chữ "Đức,Thành, Quốc, Bảo" ở trước tên các con vì muốn các con hiểu " Chữ Đức" quan trọng hơn tất cả.
Ba vẫn mong sau này các con ba sẽ có "Đức,Thành, Quốc, Bảo", nhưng ba không mong sau này ai đó bảo các con là những người tài giỏi làm ra lắm tiền, nhiều của . Ba chỉ mong người ta nói rằng: "Đức Nhân, Thánh Duyên, Quốc Hoàn, Bảo Mỹ" là những  người có tâm, có tình". Dường như điều ấy, nhân cách tốt đẹp ấy đang tượng hình trong các con .và chính điều ấy làm Ba Me hãnh diện.
Cuộc sống là một chuỗi những khó khăn thăng trầm, với ba mẹ thì cái trầm hay mảng tối nó lại nhiều hơn, tuy nhiên không vì thế mà ba mẹ các con lại chai sạn đi hay đánh mất chính mình. Và may nhờ cái khó khăn thời trẻ kia đã khiến ba mẹ biết yêu quý hơn cuộc sống này, biết nhẫn biết nhịn nhiều hơn và biết cố gắng hơn. Con nhìn mẹ các  con mà xem, dạo gần đây công việc và nhiều điều đến với  mẹ con không được tốt, nhưng mẹ luôn như thế, vẫn luôn cố gắng nhẫn nhịn và hoàn thành tốt nhiệm vụ của một người vợ và người mẹ để san sẻ phần nào gánh nặng với ba, để các  con có cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn. Cũng như ba vậy, càng ngày ba càng trầm tĩnh hơn.
Tuy nhiên các con yêu quý, không phải mọi sự nhẫn nhịn đều đem lại kết quả tốt đẹp đâu, "nhường một bước biển rộng trời cao" nhưng phải biết nhường nhịn đúng lúc, và phải biết chiến đấu đến cùng khi cần,các con nhé. Đôi chân của các con một lúc nào đó sẽ mệt mỏi cần nghỉ ngơi. Đôi chân ấy cần phải biết dừng đúng lúc, biết cúi xuống trước ba mẹ tổ tiên, trước một nhân cách lớn mà các con gặp trong cuộc đời, nhưng tuyệt đối không được quỳ xuống trước khó khăn, quyền uy, địa vị hay tiền tài.
Và sau cùng, dù sau này các con đi đâu đến đâu, đừng quên mang theo bên mình chữ "Tâm" các con nhé. Hãy luôn giữ nó như là hành trang trong suốt cuộc đời nhé các con.Xứng đáng với Niềm tin yêu của Ba Mẹ và của cả xã hội.

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Đã lâu tôi k vào thăm trang nhà, hôm nay khi mùa đông đã kéo qua ngang cửa,kéo nhũng lá bàng ,lá sấu rơi rụng tả tơi, tôi mới nhận thức được một điều về nhân tình thế thái,về nhưng ngang trai tình đời.những hỷ ,nộ ,ái ,ố..Tình cảm là một thứ khó diễn tả bằng lời..nhiều lúc cũng tự hỏi : mình đang làm cái quái j vậy?..và cũng k thể tự trả lời được.Cái rắc rối khốn kiếp bao đời vẵn k trả lời đc :Tại sao lại như vậy?

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Vu Lan Thắng Hội

Hôm nay là ngày lễ vu lan.Sao bỗng thấy lòng mình rưng rưng : Công cha nghĩa mẹ năng vô cùng tận.Công Cha như núi ngất trời,Nghĩa Mẹ như nước ngời ngời biển đông,Núi cao biển rộng mênh mông, Cù lao chín chư ghi lòng con ơi.Tinh Cha nghĩa Mẹ là một điều đi suốt cuộc đời này và nhiều đời khác Tôi cũng không thể nào trả được.Mẹ nuôi Tôi lớn nên bằng giòng sữa ngọt ngào, bằng mồ hôi nước mắt của những tháng ngày lam lũ cơ cực bữa rau bữa cháo,Cha dưỡng Tôi bằng tình thương yêu dạy giỗ ấm êm vô bờ bến..Đúng là không ai tốt bằng Mẹ và cũng  không ai khổ bằng Cha....Tôi sinh ra trong thời kỳ đất nước còn chiến tranh bom đạn liên miên phải đi sơ tán, kinh tế vô cùng gian khổ ăn không đủ no áo không đủ mặc. Nhưng Cha Mẹ vẫn đưa Tôi đến trường bằng hơi ấm tình thương trong tiéng bom rơi đạn nổ.Cha phải đi công tác thường xuyên xa nhà.Sáng Mẹ đưa Tôi đến lớp trong hầm trú ẩn và không quên dúi vào tay Tôi củ khoai nóng cùng lời dặn dò âu yếm " con nhớ học hành chăm chỉ", rồi lại tất tả chợ búa kiếm tiền lặn lội nuôi bầy con trẻ. khi tôi lên 9,10 Cha giậy Tôi đi xe đạp.. và Tôi trưởng thành cùng với vòng quay cuộc sống...
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con

*Ơn cha nặng lắm ai ơi
Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang

*Công cha nghĩa mẹ cao dày
Cưu mang trứng nước những ngày còn thơ
Nuôi con khó nhọc đến giờ
Trưởng thành con phải biết thờ song thân
Thức khuya dậy sớm chuyên cần
Quạt nồng ấp lạnh giữ phần đạo con

*Lên non mới biết non cao
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ

*Nuôi con mới biết sự tình
Thầm thương Cha Mẹ nuôi mình khi xưa

*Thờ cha mẹ,ở hết lòng
Ấy là chữ hiếu dạy trong luân thường

*Mẹ già đầu bạc như tơ
Lưng đau con đỡ, mắt lờ con nuôi

*Bao giờ cá lý hóa long
Đền ơn cha mẹ ẵm bồng xưa nay


*Cây xanh thì lá cũng xanh
Cha mẹ hiền lành để đức cho con

*Mẹ già ở tấm lều tranh
Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con

*Đi đâu mà bỏ mẹ già
Gối nghiêng ai sửa,chén trà ai dâng ?

*Tu đâu cho bằng tu nhà
Thờ cha kính mẹ ấy là chân tu .

*Mẹ nuôi con biển hồ lai láng
Con nuôi cha mẹ con tính tháng tính ngày

*Một mẹ nuôi được mười con
Mười con không nuôi được một mẹ

*Có cha có mẹ thì hơn
Không cha không mẹ như đờn đứt dây

*Thuyền không bánh lái thuyền quầy
Con không cha mẹ ai bày con nên

*Đói lòng ăn hột chà là
Để cơm cho mẹ mẹ già yếu răng

http://www.vantholacviet.org/FilesUpload/Image/Van%20Khanh/ChaMe.jpg

*Thà ăn bắp hột chà vôi
Còn hơn giàu có mồ côi mẹ già

*Nhìn lên nuột lạc mái nhà
Bao nhiêu nuột lạc thương bà bấy nhiêu

*Vẳng nghe chim vịt kêu trời
Bâng khuâng nhớ Mẹ chín chiều ruột đau

*Sinh con ai nỡ sinh lòng
Sinh con ai chẳng vun trồngcho con

*Có con phải khổ về con
Có chồng phải gánh gian sơn nhà chồng

*Nuôi con cho được vuông tròn
Mẹ thầy dầu dãi xương mòn gối cong

*Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày mẹ thức đủ năm canh

*Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương

*Chiều chiều ngó ngược ngó xuôi
Ngó không thấy mẹ ngùi ngùi nhớ thương

*Chiều chiều xách giỏ hái rau
Ngó lên mả mẹ ruột đau như dần

*Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều

*Chim trời ai dễ đếm lông
Nuôi con ai dễ kể công tháng ngày

*Có vàng vàng chẳng hay phô
Có con con nói trầm trồ mẹ nghe

*Ví dù con phụng bay qua
Mẹ nói con gà con cũnng nói theo

*Có chồng chẳng được đi đâu
Có con chẳng được đứng lâu một giờ

*Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con