Chuc Mung Sinh Nhat TuQuy !
Hom nay 14/5/2012 la ngay sinh nhat thu 12 cua TuQuy. Cung dung vao ngay thi hoc ky nhung mon cuoi.Thuong cac con qua! Troi Ha noi nang va nong vo cung .Chi mong sao ky thi chong ket thuc.Tieng ve keu ram ran nhu mot ban tinh ca ve mua he,hoa phuong do oi chay rung ruc lam nao long lu tre.Minh cung nho nhung ky niem thoi cap sach qua.that ngay ngo va ting nghich.Chuc mung sinh nhat cac con.Cau mong sao cho cac con duoc manh khoe va hoc hanh cham chi.La nhung nguoi con ngoan tro gioi.Yeu thuong cac con nhieu./.Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012
Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011
Hà Nội Mùa Thu
Một mùa thu nữa lại về với hà nội về với những tiếng lá rơi xào xạc,những ngõ phố luôn ùn tắc cảnh người đi,Tứ Quý đã lên cấp 2 bữa thì ba đưa đón, bữa thì tacxi. Cuộc học suốt ngày với sức ép thật lớn. Giờ Tứ quý có thể tự gọi xe đi học ,và đã lớn khôn lên nhiều,lặn lội thân cò với con cái chúng tôi dường như quên mất mùa thu đã đi ngang qua cửa 
với ngào ngat hương hoa sữa, những đóa cúc vàng ..và mùa thu cũng đã lốm đốm trên mái đầu của chúng tôi.
Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2011
CHA ƠI !!!
Tình cha ấm áp như vầng thái dương, ngọt ngào như dòng nướ
c tuôn đầu nguần, suốt đời vì con gian nan,ân tình đậm sâu bao nhiêu, cha hỡi cha già dấu yêu.Thế là tôi đã mất cha tôi thật rồi! Người cả đời tận tụy vì vợ con và sự nghiệp, người đã sinh thành dưỡng dục,che chở nâng giấc, nuôi tôi khôn lớn và trưởng thành, đã đi vào cõi vĩnh hằng trong ánh hào quang của chư phật và các thánh thần vào hồi 1 giờ 30 ngày 1/11/canh dần(6/12/2010).Thời gian như ngừng trôi, và không gian như ngưng đập,tất cả đều chết nặng để chứng kiến giây phút cảnh vô thường mang cha tôi đi,trả tấm thân già về cho cát bụi.công cha như núi thái sơn,mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con.Ôi bao kỷ niệm ngọt ngào vẫn in
trong lòng con cha ơi!những tháng ngày vất vả ăn đói mặc rét tặn tiện chịu đựng mọi gian khổ vì các con ,những năm tháng còn bao cấp khó nhọc, cha cũng giành giụm từng đồng, manh quần tấm aó cho chúng con,chắt chiu từng hát thóc hạt gạo cho sự sống của các con, ôi tình thương của cha muôn đời vẫn thế..cha khuyên con nên sống trọn đạo làm người, nghèo thì cho sạch ,rách sao cho thơm, không dối tra gian ngoan lừa lọc.khi con sinh các cháu thì cha mẹ đã già thương con thương cháu nhưng lực bất tòng tâm, cha thương con đông con và chúng đều còn nhỏ,giờ chúng cũng đã lớn chúng con cũng đỡ vất vả thì sao cha nỡ vội ra đi cha ơi. Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010
Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010
Ngày Sinh Nhật Trong Dịp Đại Lễ 1000 Năm
Hôm Na
y Là Ngày sinh nhật của tôi mua thu vàng và hoa cúc , mùa của hương cốm mới Giờ Tứ Quý của chúng tôi đã lớn đã vào lớp 5 rồi, ngoan nhưng cũng bắt đầu hay bật lại
hời gian là một thứ vô hình nhưng vô cùng quý giá. Nhận biết được thời gian không phải là chuyện dễ dàng. Nắm bắt được nó, làm chủ được nó lại càng là điều khó khăn. Đừng để thời gian trôi qua vô ích mà không làm được gì. Hãy trân trọng những khoảnh khắc quý giá trong đời để khi nhìn lại ko bao giờ ta phải hối tiếc
Thời gian trôi qua kẽ tay
Còn đâu hơi ấm ngày nào
Hình bóng ai trong giấc mơ
Cũng còn đâu như ngày xưa
Chợt nghe trong gió thở than
Chiếc lá đang úa vàng
Ai đang vô tình đi qua
góc phố vắng kỉ niệm xưa
Em mang đi mang đi qua tôi làn hơi ấm ngày nào
Còn lại đây những tháng ngày chờ mong
Em đã quên em đang cố quên từng câu hát cuồng say
Giờ cô đơn đàn ai bên song cửa hắt hiu
Trong hoàng hôn.
Ngày hôm qua là quá khứ, một giờ trước là quá khứ, một phút trước cũng là quá khứ chiếc đồng hồ tích tắc, cây kim giây chuyển động, ta làm sao giữ lại…? Vô ích… chỉ còn lại một người ngồi ôn lại kỉ niệm, để mò mẫm tìm lại quá khứ… bên một cây đàn, hay bên một ly cà phê đắng. Thời gian qua thật lâu, thật lâu rồi, chỉ còn có mình ai là vẫn nhớ, vẫn tiếc nuối những gì một thời là Tình Yêu, là Êm Đềm, là Mơ Ước… giờ chỉ còn là Ảo Ảnh, là Kỷ Niệm, là Niềm Đau…
Xin cho tôi thời gian
Để tìm lại em trong kí ức xưa
Xin cho tôi tình yêu
Để trái tim không cằn khô
Xin cho em ngày tháng kỉ niệm
Để đừng lãng quên
Để những năm tháng còn lại trong đời
Ta vẫn tìm thấy nhau.
Ta vốn rất yêu Kỷ Niệm, và cũng rất sợ khi phải sống cùng nó, bởi Kỷ Niệm đâu phải của ngày hôm nay, Kỷ Niệm luôn ở thì quá khứ. Mà Kỷ Niệm đẹp thì luôn khiến ta muốn rời bỏ thực tại, muốn sống lại ngày hôm qua, một năm qua, một mảnh đời trước xa xôi lắm…

Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
